Ngẩn Ngơ
Anh về Em có về theo?
Quê Anh chốn đó còn nghèo đó Em
Nhớ quê ở nữa không đành
Về quê Anh nhớ bội phần đến Em
Thúy Kiều ơi, phận mỏng manh
Người về kẻ ở đã đành chia phôi
Em nay giống mốt mất rồi
Sao Kim chỉ nhớ sao Mai anh chờ
Kẻ về người ở ngẩn ngơ
Phương Nam

